Quê tôi nằm ven sông Vĩnh phúc, nổi tiếng với nghề sản xuất gạch ngói, ngoài bãi sông là mấy chục cái lò gạch ngày đêm nhả khỏi lên trời, tuổi thơ của tôi gắn liền với những ngày chăn trâu cắt cỏ bên bờ sông gần khu đốt gạch, khi lớn lên rồi những buổi không đi học tôi thường ra khu lò gạch làm thêm để kiếm thêm tiền phụ bố mẹ. Những ngày mùa đông rét mướt, chúng tôi thường chơi gần các lò gạch đang đốt để đỡ lạnh, đâu có biết rằng khói than đã ảnh hưởng đến sức khỏe của mình như thế nào. Khách đến làng tôi ai cũng kêu khó thở vì mùi khói, nhưng người trong làng quen rồi nên cũng chẳng thấy gì. Duy nhất có một điều là hầu như ai cũng bị bệnh về mũi họng. Tôi cũng chẳng ngoại lệ, từ bé tôi đã thường xuyên bị thò lò mũi xanh, nhưng cũng như những đứa bé khác trong làng, tôi và bố mẹ tôi cũng chẳng quan tâm đến điều đó. Lớn lên đi học rồi ra trường đi làm, tôi lúc nào cũng gắn bó với cái khăn và lọ thuốc nhỏ mũi, thiếu thuốc tôi hầu như không thở được và tôi bắt đầu nhận thấy không thể coi thường điều này. Khi nhận ra được mức độ quan trọng của bệnh thì cũng đến giai đoạn tôi phải chịu rất nhiều biến chứng của bệnh:
Hệ lụy của bệnh viêm xoang
Tôi rất khó tập trung trong công việc do thường xuyên bị đau đầu, đầu nhức như búa bổ, đau nhức trán và má. Những cơn đau đầu thường xuyên làm tôi thực sự thấy mệt mỏi và tôi lại bị lệ thuộc vào thuốc giảm đau, tôi thường xuyên phải dùng chúng để dịu đi cơn đau, nhưng tác dụng của thuốc ngày cành kém đi, mỗi lần uống thời gian tác dụng của thuốc ngày càng ngắn. Những cơn đau đầu thường xuyên làm cho tôi ngủ không ngon giấc, chính vì vậy sức khỏe của tôi giảm đi trông thấy và càng làm cho tôi không thể phát huy được hết sức lực trong công việc, tôi luôn có cảm giác mệt, chán nản và không muốn làm việc, cơ thể xanh xao, nhợt nhạt. Thị lực của tôi suy giảm rõ rệt, mắt bị mờ và mỏi. Còn điều này nữa, dịch viêm chảy xuống cổ họng làm tôi rất hay bị viêm họng, thường xuyên húng hắng ho và hơi thở của tôi rất nặng mùi. Trước đây tôi cũng đã có một tình yêu rất đẹp với một bạn học cùng lớp, nhưng chính hơi thở của tôi và dịch xoang đã làm cho bạn tôi không chịu nổi mỗi khi gần tôi và cô ấy xấu hổ không muốn tôi đi cùng khi tụ tập giao lưu bạn bè vì có nhiều lần mọi người kêu có mùi khó chịu, dần dần cô ấy xa lánh tôi và từ đó tôi sống khép kín không đủ tự tin để làm quen và tiến xa hơn với ai nữa. Tôi không còn ngửi thấy mùi gì, mũi tôi bị điếc hoàn toàn.
Chữa bằng phương pháp dân gian hiệu quả thế nào?
Cũng không phải cho đến giờ tôi mới quan tâm đến việc điều trị mà từ khi còn là sinh viên tôi cũng đã quan tâm đến điều đó nhưng lúc đó cũng không có nhiều tiền nên tôi cũng chỉ quan tâm đến một số cách dân gian rẻ tiền mọi người mách, nói chung ai mách gì tôi đều kiên trì thực hiện
Tôi về quê lấy cây cứt lợn hoa tím, vừa đun nước uống, vừa giã lấy nước nhỏ mũi,lúc đầu tôi thấy mũi dễ chịu hơn một chút, nhưng cơn đau đầu thì không thuyên giảm, sau thì rửa bằng nước đó cũng chẳng làm mũi dễ thở hơn. Có người mách tôi chuyển sang nhỏ bằng nước cốt tỏi hoặc rượu ngâm tỏi, tôi thử bằng cách dùng nước cốt tỏi vì ham nhanh khỏi nên để nồng độ quá đặc, thế là bị bỏng niêm mạc mũi, đau rát không chịu được, tôi phải đến phòng khám để bác sỹ rửa và cho thuốc nhỏ, sợ quá tôi bỏ luôn. Một thời gian sau tôi mới dám dùng sang nước rượu ngâm tỏi nhưng dùng một thời gian dài cũng chẳng đỡ nhiều. Đọc trên báo mọi người mách dùng cây giao chữa viêm xoang hiệu quả, rút kinh nghiệm từ những lần trước, lần này tôi tìm hiểu kỹ trước khi áp dụng thì phương pháp này có quá nhiều nguy hiểm vì nhựa cây giao rất độc, có thể làm hỏng mắt, gây vết loét ở da, việc xông hơi của nước đun từ càng tươi có nhiều độc tố, ngoài rủi ro có thể hơi nóng làm bỏng niêm mạc thì việc hít phải hơi độc cũng rất nguy hiểm cho sức khỏe, còn cách dùng dung dịch từ cây giao để rửa mũi cũng khá nguy hiểm do có thể độc tố vẫn còn trong dung dịch. Thấy có quá nhiều rủi ro tôi cũng chẳng dám liều áp dụng
Thực ra cho đến lúc này tôi cũng đọc nhiều về bệnh xoang nên cũng có kiến thức căn bản, tôi cũng tự nhận thấy những cách đó khó có thể khỏi được vì thuốc đó không tác động được đến các hốc xoang đang bị viêm mà chủ yếu là làm sạch mũi họng mà thôi, do vậy khó có thể chữa khỏi bệnh được
Chữa xoang bằng tây y thì sao
Có một sự thật mà tôi chia sẻ là tôi đã không chữa khỏi được bệnh của mình bằng phương pháp tây y.
Đi khám bệnh, đầu tiên bác sỹ kê cho tôi thuốc kháng sinh, chống viêm, chống phù nề, và dùng khí dung. Tôi phải uống rất nhiều kháng sinh, sau khi uống thuốc khoảng 10 ngày tôi đỡ bệnh, đỡ đau đầu, tôi đã rất mừng nghĩ sao không đi khám sớm. Nhưng niềm vui cũng chỉ được hơn 1 tháng, thay đổi thời tiết tôi lại bị lại và lại tiếp tục dùng kháng sinh. Chu trình cứ lặp lại như vậy với liều kháng sinh ngày càng cao, đời càng mới và hiệu quả lại lần sau thấp hơn lần trước và bệnh cũng tái phát ngày càng nặng thêm.
Cho đến cách đây 3 năm, tôi được bác sỹ chỉ định mổ, lúc đó nghĩ cũng chẳng có cách nào khác, tôi dồn hết số tiền tiết kiệm được để phẫu thuật, sau 1 tuần nằm viện và một tháng nằm nghỉ ngơi ở nhà kết hợp với đến bệnh viện hoặc phòng khám để rửa, tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, không còn chảy dịch, không còn đau vùng trán và má. Nhưng niềm vui cũng chỉ được gần 1 năm, sau đó bệnh tái lại gần như cũ. Nói thật đến lúc này tôi nghĩ mình bế tắc vì bệnh này
Đăng nhận xét